Chông chênh sau ly hôn với người chồng ham cờ bạc

Chồng ham cờ bạc, sống với anh tôi sẽ khổ cả đời, nên quyết định ly hôn. Vậy mà, giờ đây tôi lại cảm thấy chông chênh quá.

Ảnh minh họa

Tôi và chồng yêu và làm đám cưới rất nhanh, lúc đó tôi vừa mới tốt nghiệp đại học, còn chồng thì làm việc cho một cơ quan nhà nước, gia đình anh cũng cơ bản. Lần đầu tiên về nhà gặp bố mẹ anh, tôi đã cảm thấy rất gắn bó gia đình anh, bố mẹ anh rất hiểu chuyện, ân cần với tôi, càng khiến tôi có cảm giác như mình may mắn được quen anh vậy.

Sai lầm của tôi là không tìm hiểu kỹ về anh đã đi đến hôn nhân, nên đến khi làm đám cưới xong, tôi mới phát hiện anh ham cờ bạc, đã từng nhiều lần mang xe của bố mẹ đi cắm, mang cả sổ đỏ của gia đình đi đặt để lấy tiền đánh cờ bạc.

Trước khi yêu tôi, anh cũng yêu vài người, nhưng họ đều phát hiện ra anh nghiện cờ bạc rồi chủ động chia tay, có người gần đến ngày cưới vẫn quyết chia tay với anh vì họ sợ khổ. Tôi hiểu thêm rằng, vì sao bố mẹ anh ân cần với tôi, muốn tôi kết hôn với anh. Vậy mà tôi lại không phát hiện ra điều đó sớm hơn, chỉ đến khi cưới xong, tôi mới biết rằng anh mê cờ bạc, cá độ.

Cưới nhau được vài tháng thì anh bị cơ quan cho nghỉ việc vì tội đánh bạc trong chuyến đi công tác. Từ khi mất việc, anh lại càng có thời gian lao vào cờ bạc nhiều hơn. Thời điểm đó tôi đang mang bầu, nhưng anh vẫn bỏ đi tối ngày, không quan tâm đến tôi, đến đứa bé trong bụng. Nhiều lần, nửa đêm tôi phải theo bố mẹ anh đi tìm anh về, vì sợ anh đánh bạc cả đêm thì lại mang xe, mang sổ đỏ của nhà đi cắm.

Chẳng phải riêng tôi, cả bố mẹ anh cũng héo mòn vì anh, anh chẳng lo lắng gì, suốt ngày ăn rồi bỏ đi đánh bạc. Tôi sinh con anh cũng không quan tâm, về nhà chỉ để ngủ rồi lại bỏ đi khi cả nhà chưa tỉnh dậy.

Tôi cứ sống với anh như vậy cho đến khi con được 2 tuổi, tôi đã suy nghĩ rất nhiều và nhận thấy, mình không thể tiếp tục cuộc sống với người đàn ông như vậy nữa, nên quyết định nói chuyện với bố mẹ anh và xin ly hôn.

Bố mẹ anh ban đầu không đồng ý, anh cũng không đồng ý, nhưng tôi không thể tiếp tục cuộc sống như vậy được. Tôi phải ly hôn, để sống cuộc sống của mình, sống vì tương lai của con nữa, nên đơn phương ly hôn. Tòa đồng ý chúng tôi được ly hôn, tôi ôm con bước chân ra khỏi ngôi nhà của bố mẹ anh, có những nuối tiếc, cảm thương cho bố mẹ anh, nhưng tôi không thể làm khác được.

Một mình thuê nhà trọ để hai mẹ con sống, cuộc sống của tôi từ nay sẽ khác, không còn phải lo lắng đến chuyện anh đi đánh bạc tối ngày nữa. Cứ tưởng tâm trí sẽ nhẹ nhàng hơn, nhưng sao lòng tôi vẫn nặng trĩu nỗi buồn, cảm thấy cuộc đời mình thật chông chênh, vô định khi thiếu vắng người đàn ông bên cạnh.

Lê Nguyệt( Theo Đất việt)